March 19, 2012

Buồn tàn canh…


Nov 7, '11 7:21 AM
Chẳng biết viết gì nữa. trong đầu trống rỗng cũng đúng, hay nói trong đầu  hỗn độn mọi thứ cũng không sai, không phân định được cái gì ra cái gì hết.
Thu man mác
Công việc cứ thế trôi qua, ngày càng thấy bình lặng, không rõ mục tiêu, khi mọi thứ dần tắt lịm theo ngày tháng, trong con người này. Tối nay thi môn biên dịch, theo cái chương trình cử nhân văn bằng 2 về hình thức, còn thực tế, vẫn ngu như xưa,nội. Bạn bè- đã lâu rồi, từ ngày chuyển về ở cái nhà mới, xa rời các tụ điểm ở khu Lấn biển, thì cũng ít cà phê cà pháo hơn với mấy đứa bạn, ở nơi mới không có quán xá, không bar, nhà hàng,..chỉ biết đọc sách, có lúc rảnh rang, lại  còn bày đặt lên líp đất trồng rau, ươm giống, tưới cây…Mấy ngày trước đi về nhà đứa học trò ở trong kinh, gom về nào là hạt bầu, rau đai, hoa mười giờ, bồ ngót, ớt. rau thơm…về rải đầy ra đó, cho vui nhà vui cửa chứ ăn uống bao nhiêu. Mọi người xúi mình lấy vợ được rồi, nhà cửa đã có, công việc cũng ổn định. Suy nghĩ cũng đúng, nhưng tính đi tính lại thấy oải, vì mình không muốn nợ nần thế gian nữa, nghiệp trả chưa hết lại tiếp tục vay, luân hồi chuyển động biết kiếp nào dừng lại? Chẳng có ham muốn gì,…nhưng mình cũng không hiểu mình muốn gì? Cứ sống, cứ làm việc kiếm tiền, mua thức ăn nuôi dưỡng cái thân tạm bợ này, một ngày cũng hủy hoại tan tành theo đất cát… Uhm…. Ps. Bài viết này mình viết trong trạng thái không tốt, mọi người đọc đừng bắt chước suy nghĩ theo, đó là bi cực…